Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Tại ải tại ai?


Giáo Thứ bấy lâu nay vẫn giữ được cái nếp sống thanh bạch, sống chết với nghề, với đồng lương công chức của mình giữa trường đời bon chen náo loạn. Nhiều gia đình khá giả có cả gia đình các cụ tiên chỉ, chức sắc muốn mời giáo Thứ dạy kèm cho các cậu ấm cô chiêu đang dự định sẽ du học nay mai, tiền chạy sô ắt sẽ rủng rỉnh. Nhưng giáo Thứ muốn giữ vững danh hiệu “nhà giáo dân làng”. Từ ngày còn sống mòn đến ngày vẫn… sống mỏi nên tìm cách từ chối khéo. Giáo Thứ chỉ nhũn nhặn xin một chân giữ xe ngoài giờ nơi sân đình để cải thiện đời sống. Ngày nào làng không lễ lạt, thứ bảy, chủ nhật “uých-ken” thì giáo Thứ lại xách chiếc nôvô ky cóp cả đời để chạy vài cuốc xe ôm. Nghề giáo vẫn đàng hoàng, gia đình cũng đỡ khó khăn ngoài lương công chức ba cọc ba đồng.

Nhưng… (đời có cái chữ “nhưng” này thật là rách việc). Chợ búa vẫn đông, vợ giáo Thứ vẫn xách giỏ đi về mỗi ngày mà cái mâm cơm cứ héo dần như rau muống héo. Vợ giáo Thứ mếu máo “vật giá thứ gì cũng tăng vùn vụt thế này hỏi thầy nhà em có khổ không cơ chứ. Em thề chả bao giờ ghé vào hót đóc, cây ép xi. Hăm bơ gơ, pi già níu áo em cũng “nô! Ai hép nô mon ny!” Vậy mà bữa cơm nhà mình nó cứ vắng tanh thịt cá thế này. Đâu phải lỗi tại em thầy nó ơi!” Vợ giáo Thứ nước mắt chảy quanh thở than, sụt sịt. Giáo Thứ cũng buông đũa thở dài.

Hôm sau. Giáo Thứ ra đình tìm Bá Kiến, rụt rè trình bày hoàn cảnh rồi lấy hết can đảm nói:

– Cụ Kiến này, nếu không cải cách tiền lương, công chức như con khó sống nổi.

Bá Kiến cười to, nhưng giọng vẫn ôn tồn:

– Cải cách dễ không, vài năm lại cải đấy thôi. Nhưng mà bao nhiêu công chức làng này cũng ăn lương nhà làng cả, vậy mà ai cũng có xe hơi, nhà lầu, con cái du học, chỉ có nhà anh cứ nghèo mãi. Tại anh chứ tại ai. Về vắt chân lên trán mà nghĩ. Tiên trách kỷ… Tại mình thôi!”
KWAN (nguồn http://sgtt.vn)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét