Làng Vũ Đại lại họp khẩn cấp.
Bá Kiến triệu tập các cụ tiên chỉ, Chí Phèo, Xuân Tóc Đỏ, Giáo Thứ… Bá Kiến chủ trì nội dung liên quan đến những vấn đề mà thiên hạ đang chỉ trích làng. Bá Kiến yêu cầu Chí Phèo giải trình gấp vụ cái lò gạch được đem ra làm mẫu mực cho trùng tu nhiều nơi khiến tất cả đều… thành cái lò gạch.
Chí Phèo:
– Đâu phải lỗi nhà cháu. Chúng nó ăn theo bắt chước “phong cách kinh điển” của nhà cháu, không khen cháu thì thôi sao lại mắng cháu?
– Kinh điển cái chỗ nào mày giải trình cho các cụ rõ.
Bá Kiến vỗ bàn.
– Thì cái lò gạch nhà cháu, nó cũng là của làng, làng mình nổi tiếng vì nó nên các làng khác cũng học tập biến di tích thành cái lò gạch làng mình tất. Hãnh diện thế còn gì.
Chí vừa nói vừa tợp ngụm trà xanh trăm độ, hả hê đắc chí.
– Thế sao thiên hạ còn ý kiến ý cò?
– Ối dào! Miệng thế gian các cụ ơi! Nó còn cải tiến hơn mình nữa í chứ. Nó ký tên, khắc chữ tùm lum như “graf-phi-ti” nữa kìa, nó còn cải lão hoàn đồng tuổi của di tích nó nữa kìa. Nó biến tuổi di tích nó chưa bằng nửa tuổi các cụ nữa kìa, các cụ bảo thủ quá.
Bá Kiến bảo “thôi được!” rồi quay sang Xuân Tóc Đỏ. Tới lượt anh Xuân phải giải trình chuyện quản lý thắng cảnh đầm Ngọc sao mà để thiên hạ nó liệt hạng gần… bét. Nào là xả rác tèm lem, chặt chém du khách, bờ đầm chia năm xẻ bảy manh mún, lều trại dìdọt bêtông hoá tùm lum không bền vững không thân thiện… Mà tiền phí, tiền vé ngất ngưởng. Xuân Tóc Đỏ mặt chỗ tím chỗ đỏ như mái tóc đã chuyển qua nhuộm hai lai của hắn. Đứng phắt dậy.
– Các cụ toàn nghe bọn rỗi hơi, nói sai nói láo. Nó ở đâu nửa vòng trái đất biết cái củ cải gì mà đánh giá đánh xẻng. Bọn ghen ăn tức ở nói láo… mà thật ra đã hạng bét đâu, còn hơn vài thằng làng khác kia mà.
Thị Nở ngồi yô ga thế hoa sen bên hiên đình ngứa miệng nói chõ vào.
– Này Xuân, cãi chày cãi cối, ít ngu lại cho thiên hạ nhờ. Trên đời có cả tỉ cái đầm, chúng nó xếp cái đầm làng mình vào danh sách 20 cái, danh giá thế còn gì. Nói khí không phải các cụ bỏ quá, nếu là nhà cháu, nhà cháu câm họng chả cãi, âm thầm mà cải thiện cho đỡ bẽ mặt.
Giáo Thứ vuốt cái vạt áo hàng cứu trợ lũ đợt rồi, nói khẽ:
– Người ta có ý tốt, biết khôn thì nghe mà sửa anh Xuân ạ.
Xuân đứng phắt bỏ ra khỏi đình.
– Ông thì còn cãi, nhất định còn cãi, ông thuê luật cả sư kiện nữa ấy chứ. Dẹp! không họp hành gì hết. Về!
Cuộc họp làng Vũ Đại tự dưng… bế mạc ngang xương.
KWAN (nguồn http://sgtt.vn)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét