Chị Dậu vừa hì hục tát nước ra khỏi phòng trọ vừa nhẩm tính cơn triều cường, vậy là đã gần hết năm. Nhìn cái vách phòng trọ quây bằng vỏ thùng mì gói đã tả tơi, chị Dậu nhớ ra đã bảy năm kể từ ngày dắt díu đàn con vào khu công nghiệp làng Mỹ Đại làm thuê cho chủ xứ Đài, chị chưa được về quê ăn tết.
Chị bảo cái Nhớn: “Nghe nói nhà hoả xa bán vé qua nét niếc gì đó, mày xin nghỉ không lương mấy bữa ra tiệm nét đầu hẻm xem có mua được không”. Sau ba ngày ba đêm thức trắng cầm hơi bằng mấy ổ bánh mì trà đá, con Nhớn lết về nhà nói trong tức tưởi: “U, con chịu rồi, mạng lúc nào cũng nghẽn. Mấy chị em làm cùng ngồi tiệm nét cả tuần nay cũng bó tay”.
Mấy mẹ con nhà chị Dậu đành dắt díu nhau ra tận phòng vé hoả xa. Nhưng vừa đến cổng đã thấy la liệt người chen lấn, nằm vật vạ trên ghế, dưới sàn. Chị Dậu nuốt nước mắt thở dài: “Về thôi con, dễ có đến năm sau cũng chưa chắc có cái vé con ạ!”
Thời may có tiếng gọi giật: “Con Dậu!” Nghe có đứa gọi đúng tên mình, chị dáo dác. Thì ra là thằng người làng năm xưa xúi chị mang ổ chó đi bán cho nhà Nghị Quế, nay nó dạt vào Mỹ Đại làm cò vé hoả xa. Nó hỏi chị cần bao nhiêu vé cũng có. Chị Dậu không tin thắc mắc, chỉ nó bảo: “Bao nhiêu người còn đợi trong kia chưa mua được vé”.
Thằng cò nói lấp lửng: “Bán cả cho tụi nó thì ăn cám à…”. Chị hỏi nó ai ăn cám, không thấy nó trả lời.
Mua vé thằng cò bán cho bốn mẹ con sẽ hết sạch tiền bảy năm dành dụm. Chị Dậu bần thần, mếu máo, sụt sùi cho phận mình, nhớ đất nhớ làng muốn về cũng khó khăn vật vã đến thế này!
“Nghèo còn bày đặt về quê ăn tết!”, thằng cò quăng vào mặt mẹ con chị câu đó rồi bỏ đi.
Ngoài trời mưa cuối năm cũng sụt sùi như mẹ con chị.
KWAN (nguồn http://sgtt.vn)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét