Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Sau một mùa Noel tưng bừng

Sau lễ Noel tưng bừng, làng Vũ Đại bỗng ảm đạm lạ thường. Bá Kiến gầy rộc, chiếc áo sặc sỡ chim cò kiểu Ha-oai bỗng rộng thùng thình, chống gậy nặng nhọc ra cửa biệt thự hóng gió. Có người làng đi qua hỏi.
– Chào lão Hạc. Hôm nay sao lão chim cò thế? Trúng mánh à?

– Tà… o… tào… đây… Bá Kiến đây. Hạc với cò… cái… gì!

Bá Kiến thều thào.

– Trời! cụ Bá sao ra nông nỗi này…

Bá Kiến vung gậy run rẩy kể

– Tao tiêu chảy suốt cả tuần nay… tiên sư nhà chúng nó, bọn bất nhân…

Ở bệnh viện đa khoa Quốc tế cách đó không xa, trong phòng VIP mụ Phó Đoan nằm thở dốc. Mụ tụt mất tám ký thịt. Bệnh án của mụ cũng không khác Bá Kiến. Bác sĩ Việt kiều Rô be Cải ghi “miệng nôn – trôn tháo”, truyền sê rum ngày ba lần. Phía trạm xá gần cái lò gạch. Vợ chồng Chí Phèo, Thị Nở cũng nhập… trạm sáu ngày qua. Thị Nở cũng rạc hẳn mấy vết dao kéo thẩm mỹ lòi ra. Chí Phèo nằm ngay bên cạnh gầm gừ “Nô em với chả nô anh! Ông mà vớ được cái thằng ấy ông thề cho vài phát hoa cải toác đầu nó ra”.

Cả hai vợ chồng vừa tiêu chảy vừa nổi mề đay hệt như cô Tư Hồng đang trùm chăn trắng toát, nằm thẳng cẳng nhưng cả hai tay gãi sồn sột hăm bốn trên hăm bốn giờ. Bác sĩ ghi bệnh án “Tiêu chảy cộng dị ứng toàn thân. Chẩn đoán ăn phải cá ngừ quá đát hai năm…”

Cả làng vắng hoe. Ai cũng tưởng sau mùa Noel ăn chơi tưng bừng các tiên chỉ, các tai to mặt lớn lử củ tỉ hết ráo nên nằm nhà thế thôi.

Nhưng trong phòng VIP của nhà hàng “Cây thông non mặc jupe đỏ”, Xuân tóc đỏ đang cụng ly chan chát. Hắn ăn mừng áp phe thành công cùng các “doanh nhân” bằng hữu. Cái thương vụ tài trợ đồ hộp thịt cá, sữa tươi cho cả làng Vũ Đại để lấy tiếng đã thành công. Đêm Noel Xuân tóc đỏ đóng vai “papa Noel” trèo mái nhà, ống khói lò gạch, nhảy cổng biệt thự tất tật để treo những món quà “tài trợ” miễn phí vào cây thông Noel tặng cả làng kèm tờ rơi quảng cáo tên nhà tài trợ. Xuân – papa thu bộn tiền phí dịch vụ.

Chỉ duy nhất nhà chị Dậu bình an vô sự. Dù thèm lắm nhưng Dậu cố nhịn miệng để dành vỗ béo lũ cún bán lấy tiền. Ấy vậy mà đám cún ăn đồ tài trợ chả sao cả. Chúng vui vẻ ăng ẳng chạy nhảy, vật nhau huỳnh huỵch trên nền đất inh ỏi cả làng.
KWAN (nguồn http://sgtt.vn)

Tại ải tại ai?


Giáo Thứ bấy lâu nay vẫn giữ được cái nếp sống thanh bạch, sống chết với nghề, với đồng lương công chức của mình giữa trường đời bon chen náo loạn. Nhiều gia đình khá giả có cả gia đình các cụ tiên chỉ, chức sắc muốn mời giáo Thứ dạy kèm cho các cậu ấm cô chiêu đang dự định sẽ du học nay mai, tiền chạy sô ắt sẽ rủng rỉnh. Nhưng giáo Thứ muốn giữ vững danh hiệu “nhà giáo dân làng”. Từ ngày còn sống mòn đến ngày vẫn… sống mỏi nên tìm cách từ chối khéo. Giáo Thứ chỉ nhũn nhặn xin một chân giữ xe ngoài giờ nơi sân đình để cải thiện đời sống. Ngày nào làng không lễ lạt, thứ bảy, chủ nhật “uých-ken” thì giáo Thứ lại xách chiếc nôvô ky cóp cả đời để chạy vài cuốc xe ôm. Nghề giáo vẫn đàng hoàng, gia đình cũng đỡ khó khăn ngoài lương công chức ba cọc ba đồng.

Nhưng… (đời có cái chữ “nhưng” này thật là rách việc). Chợ búa vẫn đông, vợ giáo Thứ vẫn xách giỏ đi về mỗi ngày mà cái mâm cơm cứ héo dần như rau muống héo. Vợ giáo Thứ mếu máo “vật giá thứ gì cũng tăng vùn vụt thế này hỏi thầy nhà em có khổ không cơ chứ. Em thề chả bao giờ ghé vào hót đóc, cây ép xi. Hăm bơ gơ, pi già níu áo em cũng “nô! Ai hép nô mon ny!” Vậy mà bữa cơm nhà mình nó cứ vắng tanh thịt cá thế này. Đâu phải lỗi tại em thầy nó ơi!” Vợ giáo Thứ nước mắt chảy quanh thở than, sụt sịt. Giáo Thứ cũng buông đũa thở dài.

Hôm sau. Giáo Thứ ra đình tìm Bá Kiến, rụt rè trình bày hoàn cảnh rồi lấy hết can đảm nói:

– Cụ Kiến này, nếu không cải cách tiền lương, công chức như con khó sống nổi.

Bá Kiến cười to, nhưng giọng vẫn ôn tồn:

– Cải cách dễ không, vài năm lại cải đấy thôi. Nhưng mà bao nhiêu công chức làng này cũng ăn lương nhà làng cả, vậy mà ai cũng có xe hơi, nhà lầu, con cái du học, chỉ có nhà anh cứ nghèo mãi. Tại anh chứ tại ai. Về vắt chân lên trán mà nghĩ. Tiên trách kỷ… Tại mình thôi!”
KWAN (nguồn http://sgtt.vn)

Sốc hàng

Sân đình Vũ Đại lại chật cứng siêu xe từ khắp nơi đổ về. Rất nhiều khách mời là các hótgơ nõn nà của hàng chục làng quốc tế. Mụ Phó Đoan với trang phục lộng lẫy bước trên thảm đỏ sân đình. Bữa nay mụ chơi trò đấu giá. Số là làng Vũ Đại sau trận lũ lụt lớn, nhiều nơi thiệt hại đê điều, dân tình cơ cực, mụ Phó bây giờ là một nữ doanh nhân thành đạt bèn mang cái mề đay “tiết hạnh khả phong” của mình ra đấu giá để làm từ thiện.

Thư mời phát ra suýt không đủ bởi lẽ cuộc đấu giá từ thiện lại có nhiều mỹ nhân làng quốc tế tham dự khách mời, các cụ nào bỏ lỡ cơ hội chen chân rửa mắt. Tai to mặt lớn của làng đủ cả, Bá Kiến, cụ Cố Hồng, ông Văn Minh, cô Hoàng Hôn, Xuân Tóc Đỏ, đến Nghị Quế, Nghị Hách, cả ông Tuýp Phờ Nờ nữa…

Chí Phèo làm sẹc-cu-ri-ti.

Thị Nở, chị Dậu làm lễ tân.

Giáo Thứ làm thư ký ghi biên bản đấu giá.

Bong! Bong! Cái mề đay “tiết hạnh khả phong” của Phó Đoan phút chốc được đẩy lên giá ngất ngưởng. Hết Xuân Tóc Đỏ đến Nghị Quế, cụ Cố Hồng theo nhau sát nút. Ông Văn Minh bỏ ra ngoài sân đình hút thuốc, gọi di động đi đâu đó rồi cũng cố gọi từ xa vào đẩy giá lên chạm nóc đình. Camêra của làng sung sướng truyền hình ảnh trực tiếp lên sóng vệ tinh để cổ suý cho cuộc đấu giá từ thiện quan trọng này.

Kết quả cái mề đay của mụ Phó có giá suýt… chạm máy bay bay ngang làng Vũ Đại. Phó hả hê tít mắt. Đấy đừng tưởng bà không biết làm từ thiện nhá!

Nhưng vài tháng rồi ban tổ chức chả thấy tiền đâu. Bá Kiến bực quá triệu giáo Thứ “anh đi đòi tiền mấy đứa đấu giá ngay. Cứ chiếu theo biên bản anh ghi chép mà đòi”. Giáo Thứ tất tả bắt xe ôm công vụ đi, đến chiều trở về mặt mũi bần thần “Cụ Bá ạ! Thằng Xuân, cụ Nghị Quế, cụ Cố Hồng, ông Văn Minh gãi râu bảo “ta trả giá để khè thiên hạ, chớ ngu gì mua cái mề đay đó. Mấy tay báo hình của làng chĩa ống kính vào ta ai cũng thấy thì ta trả chơi cho… cả làng thấy. Cơ hội oách thế bỏ qua uổng”.

Giáo Thứ đau khổ chạy đến gõ cửa nhà mụ Phó Đoan, “bà Phó đưa cái mề đay đây, tôi đi bán ve chai được đồng nào hay đồng nấy, gỡ gạc tí thanh danh chứ thế này nguy quá!” Mụ Phó cười hềnh hệch “có cái mề đay quái nào đâu, bà chơi sốc hàng đó, để bàn dân thiên hạ lác mắt một phen, thế thôi!”
KWAN (nguồn http://sgtt.vn)

Miễn ý kiến ý cò!



Làng Vũ Đại lại họp khẩn cấp.

Bá Kiến triệu tập các cụ tiên chỉ, Chí Phèo, Xuân Tóc Đỏ, Giáo Thứ… Bá Kiến chủ trì nội dung liên quan đến những vấn đề mà thiên hạ đang chỉ trích làng. Bá Kiến yêu cầu Chí Phèo giải trình gấp vụ cái lò gạch được đem ra làm mẫu mực cho trùng tu nhiều nơi khiến tất cả đều… thành cái lò gạch.

Chí Phèo:

– Đâu phải lỗi nhà cháu. Chúng nó ăn theo bắt chước “phong cách kinh điển” của nhà cháu, không khen cháu thì thôi sao lại mắng cháu?

– Kinh điển cái chỗ nào mày giải trình cho các cụ rõ.

Bá Kiến vỗ bàn.

– Thì cái lò gạch nhà cháu, nó cũng là của làng, làng mình nổi tiếng vì nó nên các làng khác cũng học tập biến di tích thành cái lò gạch làng mình tất. Hãnh diện thế còn gì.

Chí vừa nói vừa tợp ngụm trà xanh trăm độ, hả hê đắc chí.

– Thế sao thiên hạ còn ý kiến ý cò?

– Ối dào! Miệng thế gian các cụ ơi! Nó còn cải tiến hơn mình nữa í chứ. Nó ký tên, khắc chữ tùm lum như “graf-phi-ti” nữa kìa, nó còn cải lão hoàn đồng tuổi của di tích nó nữa kìa. Nó biến tuổi di tích nó chưa bằng nửa tuổi các cụ nữa kìa, các cụ bảo thủ quá.

Bá Kiến bảo “thôi được!” rồi quay sang Xuân Tóc Đỏ. Tới lượt anh Xuân phải giải trình chuyện quản lý thắng cảnh đầm Ngọc sao mà để thiên hạ nó liệt hạng gần… bét. Nào là xả rác tèm lem, chặt chém du khách, bờ đầm chia năm xẻ bảy manh mún, lều trại dìdọt bêtông hoá tùm lum không bền vững không thân thiện… Mà tiền phí, tiền vé ngất ngưởng. Xuân Tóc Đỏ mặt chỗ tím chỗ đỏ như mái tóc đã chuyển qua nhuộm hai lai của hắn. Đứng phắt dậy.

– Các cụ toàn nghe bọn rỗi hơi, nói sai nói láo. Nó ở đâu nửa vòng trái đất biết cái củ cải gì mà đánh giá đánh xẻng. Bọn ghen ăn tức ở nói láo… mà thật ra đã hạng bét đâu, còn hơn vài thằng làng khác kia mà.

Thị Nở ngồi yô ga thế hoa sen bên hiên đình ngứa miệng nói chõ vào.

– Này Xuân, cãi chày cãi cối, ít ngu lại cho thiên hạ nhờ. Trên đời có cả tỉ cái đầm, chúng nó xếp cái đầm làng mình vào danh sách 20 cái, danh giá thế còn gì. Nói khí không phải các cụ bỏ quá, nếu là nhà cháu, nhà cháu câm họng chả cãi, âm thầm mà cải thiện cho đỡ bẽ mặt.

Giáo Thứ vuốt cái vạt áo hàng cứu trợ lũ đợt rồi, nói khẽ:

– Người ta có ý tốt, biết khôn thì nghe mà sửa anh Xuân ạ.

Xuân đứng phắt bỏ ra khỏi đình.

– Ông thì còn cãi, nhất định còn cãi, ông thuê luật cả sư kiện nữa ấy chứ. Dẹp! không họp hành gì hết. Về!

Cuộc họp làng Vũ Đại tự dưng… bế mạc ngang xương.
KWAN (nguồn http://sgtt.vn)

Ối vé hoả xa ôi!


Chị Dậu vừa hì hục tát nước ra khỏi phòng trọ vừa nhẩm tính cơn triều cường, vậy là đã gần hết năm. Nhìn cái vách phòng trọ quây bằng vỏ thùng mì gói đã tả tơi, chị Dậu nhớ ra đã bảy năm kể từ ngày dắt díu đàn con vào khu công nghiệp làng Mỹ Đại làm thuê cho chủ xứ Đài, chị chưa được về quê ăn tết.

Chị bảo cái Nhớn: “Nghe nói nhà hoả xa bán vé qua nét niếc gì đó, mày xin nghỉ không lương mấy bữa ra tiệm nét đầu hẻm xem có mua được không”. Sau ba ngày ba đêm thức trắng cầm hơi bằng mấy ổ bánh mì trà đá, con Nhớn lết về nhà nói trong tức tưởi: “U, con chịu rồi, mạng lúc nào cũng nghẽn. Mấy chị em làm cùng ngồi tiệm nét cả tuần nay cũng bó tay”.

Mấy mẹ con nhà chị Dậu đành dắt díu nhau ra tận phòng vé hoả xa. Nhưng vừa đến cổng đã thấy la liệt người chen lấn, nằm vật vạ trên ghế, dưới sàn. Chị Dậu nuốt nước mắt thở dài: “Về thôi con, dễ có đến năm sau cũng chưa chắc có cái vé con ạ!”

Thời may có tiếng gọi giật: “Con Dậu!” Nghe có đứa gọi đúng tên mình, chị dáo dác. Thì ra là thằng người làng năm xưa xúi chị mang ổ chó đi bán cho nhà Nghị Quế, nay nó dạt vào Mỹ Đại làm cò vé hoả xa. Nó hỏi chị cần bao nhiêu vé cũng có. Chị Dậu không tin thắc mắc, chỉ nó bảo: “Bao nhiêu người còn đợi trong kia chưa mua được vé”.

Thằng cò nói lấp lửng: “Bán cả cho tụi nó thì ăn cám à…”. Chị hỏi nó ai ăn cám, không thấy nó trả lời.

Mua vé thằng cò bán cho bốn mẹ con sẽ hết sạch tiền bảy năm dành dụm. Chị Dậu bần thần, mếu máo, sụt sùi cho phận mình, nhớ đất nhớ làng muốn về cũng khó khăn vật vã đến thế này!

“Nghèo còn bày đặt về quê ăn tết!”, thằng cò quăng vào mặt mẹ con chị câu đó rồi bỏ đi.

Ngoài trời mưa cuối năm cũng sụt sùi như mẹ con chị.
KWAN (nguồn http://sgtt.vn)

Chỉ một mà thôi!


 Làng Mỹ Đại cách làng Vũ Đại hơn ngàn cây số. Thời tiết mưa thuận gió hoà, quanh năm nắng ấm. Nhưng đấy là chuyện của thế kỷ hồi nẫm nào.

Làng Mỹ Đại nhiều năm qua có một hiện tượng lạ mà người làng Vũ Đại khi đến du lịch thường thắc mắc: trời không mưa mà đường ngập lụt. Hướng dẫn viên du lịch làng Mỹ Đại giải thích đấy là hiện tượng triều cường. Nước sông lên chứ không phải mưa.

– Nước sông? sao có mùi thum thủm như nước cống?

Du khách Xuân Tóc Đỏ thắc mắc làm rổn rảng mấy cái khoen xỏ trên môi. Mụ Phó Đoan đứng cạnh, váy vén khoe cặp đùi phốp pháp cùng hình tattoo dòng chữ “biết dzồi, khổ lắm, lói mãi”, tay bịt mũi.

– Thối quá! Thối quá!

Hướng dẫn viên Út Ráng của làng Mỹ Đại giải thích.

– Triều cường lên theo đường cống. Tất nhiên nước sông phải có… mùi cống đặc trưng chớ sao.

– Làng trông hoành tráng vậy mà phải quen sống chung với nước… cống lụt à?

– Phải quen thôi nếu có mưa to thì vừa nước mưa vừa nước sông vừa nước cống nữa. Ba mùi đặc biệt cũng quen rồi. Du khách không nên thắc mắc.

Hướng dẫn viên Út Ráng duyên dáng trả lời.

Cả nhóm du khách tham quan làng Mỹ Đại lóp ngóp giữa đại lộ. Nép mưa bên mái hiên khu mua sắm lộng lẫy giữa trung tâm làng Mỹ Đại nhìn qua của kính, trên tivi chú Tư Cầu người phụ trách dự án chống lụt của làng Mỹ Đại hùng biện trả lời phóng viên truyền hình:

– Qua nỗ lực của chúng tui, làng Mỹ Đại mấy năm qua có trên 100 điểm ngập lụt, nay đã khắc phục, chỉ còn một điểm ngập lụt duy nhất mà thôi.

– Điểm nào thưa anh Tư?

Cô phóng viên truyền hình nhỏ nhẻ hỏi.

– Là TOÀN THÀNH PHỐ. Hiểu chưa? Ê, kêu ai kê cao cái bục lên cho tui, nước lên gần cạp quần rồi nè!

KWAN (nguồn http://sgtt.vn)

Đứa nào dám bảo Thị Nở dở hơi?


Làng Vũ Đại trở lại nhịp sống thường ngày sau lễ hội hoành tráng của làng. Nhưng đấy chỉ là sự tĩnh lặng trước bão. Trong đình, Bá Kiến và các cụ tiên chỉ hội họp liên tu cứ nhìn mẩu thuốc lá và nút chai rượu có dán tem nhập khẩu thì biết. Xuân tóc đỏ nới lỏng lỏng chiếc cà vạt guxì hàng xách tay Nở mới mua tặng.
– Các cụ tính cho nhanh chứ. Cái dự án xe bò cao tốc của tôi quyết sao? Nó sẽ đi qua 10 cái làng trước khi về ga cuối của làng Vũ Đại ta. Nhà cửa, đất đai hai bên nhà các cụ sẽ thăng giá ào ào như bà chúa thượng ngàn thăng đồng. Quyết ngay đi chứ!
– Từ từ, muốn nhanh cũng phải từ từ. Các cụ mày còn cả đống dự án đây làm như chỉ nhà mày có dự án thôi đấy.
Bá Kiến dằn ly rượu đánh cộp.
Mụ phó Đoan với cô Tư Hồng cũng vén mini jupe ngồi xuống, hớ hênh, khiến các cụ tiên chỉ nổ đom đóm mắt.
– Thưa cụ Bá! Thế còn cái dự án trồng sen hồng trên cái đầm bùn tía của chị em chúng tôi? Cái đầm ấy tận dụng để trồng sen đỏ sau khi lọc kim cương vừa có cảnh quan đẹp đẽ vừa tận thu, lãi chán.
Giáo Thứ lắc đầu
– Bà Phó, cô Tư à! Không nên đâu. Làm đầm ngay trên ngọn đồi trông xuống làng thế kia lỡ có chuyện gì thì ta chạy vào đâu. Không nên! Không nên.!
Mụ Phó, liếc một nhát mắt dao Thái Lan:
– Ối dào! Mấy anh có tí chữ có bao giờ biết làm kinh tế. Cả đời mọt mấy cuốn sách. Phí!
Giáo Thứ đành im thít. Cuộc họp giải quyết dự án làng Vũ Đại tưởng như vào hẻm cụt thì cái con dở hơi Thị Nở lù lù nhảy vào đình.
– Thưa các cụ! Nhà con chả có tí chữ nào trong đầu, lấy thằng Chí nằm cạnh nó chỉ toàn mùi hèm. Nhưng hôm trước đọc nhật trình, con thấy có người có ý kiến, cái đồng hồ đếm ngược dựng trước làng để đếm ngược lễ hội ấy…
Bá Kiến chặn họng Nở
– Nở mày nói lăng nhăng gì thế? Cái đấy mấy hôm nữa ông cho đấu thầu ve chai rồi.
Thị Nở vén môi cười tồ tồ
– Các cụ để con nói hết đã. Người ta nói nên giữ lại, để đếm ngược…
Bá Kiến lại cảnh giác
– Đếm ngược cái gì?
– Dạ đếm ngược cái khoản nợ của làng ta để con cái, chắt chít của con nó biết mà lo è cổ ra trả nợ. Con nghĩ, mình dốt, ít học, người ta góp ý hay cũng nên nghe chứ.
KWAN (nguồn http://sgtt.vn)